< Back to all entries & Profiles
User Phương Thảo profile image

Phương Thảo Đặng

Trường Cao Đẳng Công Nghệ Cao Đồng An

Xin chào mọi người, mình tên là Đặng Phương Thảo, sinh ngày 6/1/2008. Hiện tại mình đang là sinh viên năm 3 của Trường Cao Đẳng Công Nghệ Cao Đồng An, theo học ngành Thiết kế Thời trang. Đối với mình, thời trang không chỉ đơn thuần là quần áo, mà còn là cách để thể hiện cá tính, cảm xúc và góc nhìn riêng về thế giới. Mình là người rất yêu thích sáng tạo. Từ nhỏ, mình đã có thói quen vẽ lại những gì mình tưởng tượng trong đầu, từ những bộ trang phục độc đáo cho đến những phong cách mang màu sắc riêng biệt. Với mình, việc biến những ý tưởng tưởng chừng như mơ hồ thành sản phẩm thật là một quá trình rất thú vị và đầy cảm hứng. Mỗi bản vẽ, mỗi thiết kế đều giống như một câu chuyện nhỏ mà mình muốn kể thông qua chất liệu, màu sắc và form dáng. Đặc biệt, mình dành nhiều sự quan tâm đến thời trang bền vững. Mình tin rằng ngành thời trang đang có trách nhiệm rất lớn đối với môi trường, từ việc tiêu thụ tài nguyên đến lượng rác thải tạo ra mỗi ngày. Vì vậy, trong quá trình học tập và sáng tạo, mình luôn hướng đến việc lựa chọn chất liệu thân thiện và phương pháp sản xuất có trách nhiệm. Đối với chất liệu da, mình nhìn nhận tính bền vững không chỉ nằm ở việc sử dụng da thật, mà còn ở nguồn gốc và cách xử lý. Mình quan tâm đến da thuộc thực vật (vegetable-tanned leather), da tái chế hoặc da tái sử dụng từ các sản phẩm cũ. Những hướng đi này giúp giảm thiểu tác động hóa chất, kéo dài vòng đời vật liệu và hạn chế lãng phí. Bên cạnh đó, mình cũng chú trọng thiết kế các sản phẩm da có độ bền cao, càng sử dụng lâu càng đẹp, nhằm khuyến khích thói quen tiêu dùng lâu dài thay vì chạy theo xu hướng nhanh. Ngoài ra, mình cũng rất thích tìm hiểu về các phong cách thời trang khác nhau, từ cổ điển, hiện đại đến phá cách. Điều đó giúp mình mở rộng tư duy, học hỏi thêm nhiều cách thể hiện mới và dần định hình được phong cách cá nhân của bản thân. Trong tương lai, mình mong muốn có thể phát triển sâu hơn trong lĩnh vực thiết kế, tạo ra những sản phẩm mang dấu ấn riêng và góp phần lan tỏa giá trị sáng tạo gắn liền với tinh thần thời trang bền vững đến cộng đồng. Hello everyone, my name is Dang Phuong Thao, and I was born on January 6, 2008. I am currently a third-year student at Dong An High-Tech College, majoring in Fashion Design. To me, fashion is not just about clothing; it is a way to express personality, emotions, and a unique perspective on the world. I am a person who is very passionate about creativity. Since I was young, I have had the habit of sketching everything I imagine, from unique outfits to distinctive styles. For me, turning abstract ideas into real products is an exciting and inspiring process. Each sketch and each design feels like a small story that I want to tell through materials, colors, and silhouettes. In particular, I have a strong interest in sustainable fashion. I believe that the fashion industry carries significant responsibility for the environment, from resource consumption to the large amount of waste it generates every day. Therefore, in my studies and creative process, I aim to choose eco-friendly materials and more responsible production methods. When it comes to leather, I see sustainability not only in using genuine leather but in how it is sourced and processed. I am especially interested in vegetable-tanned leather, recycled leather, or upcycled leather from existing products. These approaches help reduce chemical impact, extend the life cycle of materials, and limit waste. I also value designing durable leather products that can age beautifully over time, encouraging long-term use instead of fast consumption. In addition, I enjoy exploring various fashion styles, from classic and modern to experimental. This helps me broaden my perspective, learn new ways of expression, and gradually shape my own personal style. In the future, I hope to further develop my career in fashion design, create distinctive pieces, and contribute to spreading creative values associated with sustainable fashion to the community.

BE THE HEALING

Category: Accessories

Competitions: Vietnam

Con người đang sống trong một thời đại mà những điều tưởng chừng vô hại lại âm thầm tích tụ thành tổn thương. Mỗi ngày, chúng ta tiếp nhận những thứ được tạo ra để nhanh hơn, tiện hơn, đẹp hơn — nhưng không hẳn tốt hơn. Những tác động ấy không ồn ào, không tức thì, mà lặng lẽ đi qua cơ thể, len vào cảm xúc, rồi dừng lại ở một nơi sâu kín nhất — trái tim. Sự tích tụ ấy không làm trái tim vỡ ra, mà khiến nó rạn nứt theo một cách rất âm thầm. Không nhìn thấy, nhưng luôn tồn tại. Và khi trái tim thay đổi, hình hài của nó cũng không còn như cũ.Từ đó, hình tượng một trái tim chắp cánh được hình thành — không còn nhẹ nhàng, nguyên vẹn, mà mang theo tất cả những gì đã đi qua. Những mảng khối gãy, mở ra, để lộ phần khung xương bên trong — dấu tích của những lần tổn thương. Nhưng khung xương ấy không còn là điểm kết thúc, mà trở thành lớp bảo vệ. Như cách con người học cách tồn tại cùng chính những vết nứt của mình. Chi tiết mũi tên xuyên qua không chỉ gợi lên sự mất cân bằng, mà còn là điểm chuyển hóa — nơi tổn thương và ý chí cùng tồn tại. Đôi cánh vì thế cũng không còn là biểu tượng của sự vô tư, mà là một lựa chọn có ý thức: vẫn bay, dù không còn nguyên vẹn; vẫn hướng về tự do, dù đã từng bị giữ lại bởi những gì tích tụ bên trong. Có những thứ đi vào cơ thể rất nhẹ, nhưng ở lại rất lâu — đủ lâu để làm thay đổi cả bên trong. Và cũng từ đó, chất liệu da được lựa chọn. Không chỉ vì hình thức, mà vì bản chất của nó giống với con người: mang dấu vết của thời gian, của va chạm, của sử dụng. Nó không hoàn hảo, nhưng chân thật. Và chính sự chân thật ấy tạo nên giá trị bền vững — như một lớp bảo vệ thứ hai, không xoá đi tổn thương, mà cùng tồn tại với nó. Đồng thời, việc sử dụng da cũng là một cách tận dụng nguồn nguyên liệu từ ngành thực phẩm, hướng đến sự tuần hoàn và ý thức tiêu dùng. Từ tất cả những điều đó, chiếc túi không còn đơn thuần là một sản phẩm. Nó trở thành một hình ảnh hoàn chỉnh của một quá trình: từ những gì con người đưa vào cơ thể, đến những gì tích tụ trong trái tim, và cách họ học cách tiếp tục tồn tại sau tất cả. Trái tim có thể rạn nứt, nhưng chưa từng ngừng đập. Tự do không phải là không bị tổn thương, mà là vẫn lựa chọn tiếp tục… dù đã từng đau. Không chỉ là một thiết kế — mà là cách chúng ta nhìn lại chính mình. Don’t just wear the story… Be the healing. We are living in an age where things that seem harmless quietly accumulate into damage. Every day, our bodies take in what is made to be faster, more convenient, more beautiful — but not necessarily better. These impacts do not arrive loudly or immediately; they move silently through the body, pass through emotion, and settle in the deepest place — the heart. This accumulation does not shatter the heart. Instead, it fractures it in a subtle, almost invisible way — a process unseen, yet always present. And when the heart changes, its form changes with it. From this, the image of a winged heart emerges — no longer light or untouched, but carrying everything it has endured. Broken, opened structures reveal the inner skeletal frame — traces of past damage. Yet this frame is no longer an ending; it becomes protection, much like how we learn to live alongside our own wounds. The arrow piercing through it does not only suggest imbalance, but also transformation — a point where pain and will coexist. The wings, therefore, are no longer symbols of innocence, but of conscious choice: to keep flying, even when no longer whole; to still reach for freedom, even after being held back by what has built up within. Some things enter the body lightly, yet remain for a long time — long enough to reshape what is inside. From that idea, leather is chosen as the material. Not only for its appearance, but for its nature — it resembles the human condition. It carries marks of time, contact, and use. It is not perfect, but it is real. And it is this honesty that creates lasting value — like a second layer of protection that does not erase damage, but exists with it. At the same time, using leather reflects an effort to repurpose by-products from the food industry, moving toward a more conscious and sustainable approach. From all of this, the bag is no longer just an object. It becomes a complete image of a process: from what we consume, to what accumulates within the heart, and how we learn to continue living beyond it all. A heart may be fractured, but it never stops beating. Freedom is not the absence of pain, but the choice to continue… even after it hurts. It is not just a design — it is a reflection of how we see ourselves. Don’t just wear the story… Be the healing.

Working with our partners at Arts Thread to develop lifelong learning and career opportunities for students of fashion and design. Our partnership provides the opportunity to compete on a world stage, participate in industry led workshops, set up an outstanding portfolio and gain access to the resources that will kickstart careers in fashion and design.